“Người Nuôi Ong Thành Aleppo” của Christy Lefteri, bản dịch tiếng Việt của Nhất Diệp, là một hành trình đầy xúc động và ám ảnh vào cuộc sống của những người tị nạn Syria. Lấy bối cảnh cuộc chiến tranh tàn khốc tại Aleppo, câu chuyện theo chân Nuri và Afra Ibrahim, một cặp vợ chồng trẻ buộc phải từ bỏ quê hương để tìm kiếm sự sống và hy vọng nơi đất khách quê người. Nuri, một người nuôi ong gắn bó với mảnh đất quê hương, và Afra, một nhiếp ảnh gia tài năng, phải đối mặt với vô vàn khó khăn, mất mát và cả những tia hy vọng le lói trên hành trình di cư đầy gian nan tới Anh Quốc.
Christy Lefteri, với kinh nghiệm thực tế khi làm tình nguyện viên tại các trại tị nạn ở Athens, đã thổi hồn vào câu chuyện một sức sống chân thực và đầy cảm thông. Qua lời kể ngôi thứ nhất của Nuri, người đọc được dẫn dắt vào thế giới nội tâm đầy giằng xé của anh, xen kẽ giữa hiện tại đầy khó khăn và quá khứ tươi đẹp ở Aleppo trước chiến tranh. Sự tương phản này không chỉ khắc họa nên vẻ đẹp thanh bình đã mất của thành phố mà còn phơi bày sự tàn khốc của chiến tranh, nỗi ám ảnh của sự hỗn loạn, đông đúc và những hiểm nguy luôn rình rập những người tị nạn.
Không chỉ dừng lại ở những con số thống kê khô khan về người di cư, “Người Nuôi Ong Thành Aleppo” đào sâu vào những biến chuyển tâm lý và cuộc sống của một cặp vợ chồng khi phải đối mặt với sự lựa chọn nghiệt ngã: rời bỏ quê hương hay ở lại chờ chết. Tác phẩm chạm đến những khía cạnh đau đớn nhất của thân phận con người trong chiến tranh, với những phân cảnh ám ảnh đến mức khó đọc. Hình ảnh đứa trẻ bị bắn chết giữa đường phố, tiếng gào thét bất lực của người mẹ, sự tàn nhẫn của những kẻ cầm súng, tất cả tạo nên một bức tranh trần trụi và đau lòng về thực tế chiến tranh.
Hành trình di cư của Nuri và Afra còn là chuỗi ngày đối mặt với sợ hãi, bất an và những nỗi đau không nguôi. Sự áp bức của lính tráng, lòng tham của bọn buôn lậu, thái độ thờ ơ của nhân viên cứu trợ, thậm chí cả sự lừa lọc từ những người đồng cảnh ngộ, tất cả đều góp phần làm cuộc sống của họ thêm phần khốn khó. Giữa những mất mát và tuyệt vọng, tình yêu của Nuri và Afra, cùng niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, trở thành nguồn động lực mạnh mẽ giúp họ vượt qua tất cả.
“Người Nuôi Ong Thành Aleppo” không đơn thuần là câu chuyện về chiến tranh và di cư, mà còn là một bản trường ca về tình yêu, sự mất mát, lòng kiên cường và bản năng sinh tồn của con người trong những thời khắc đen tối nhất. Tác phẩm đã nhận được nhiều lời khen ngợi từ giới phê bình và độc giả nhờ vào lối kể chuyện chân thực, cảm động và đầy tính nhân văn, đồng thời góp phần nâng cao nhận thức về tình trạng khẩn cấp của người tị nạn trên toàn thế giới. Tuy nhiên, một số độc giả có thể cảm thấy tác phẩm quá nặng nề về mặt cảm xúc do tập trung khai thác những đau thương và mất mát.